Văn hóa cà phê lề đường, cà phê vỉa hẻ, cà phê cóc

Nói đến văn hóa cà phê, người ta nghĩ đến nguồn gốc, phong cách thưởng thức cà phê. Có người chuộng cách thưởng thức tinh tế cầu kì ở một góc quán sang trọng, lại cũng có người nghiện cái tính bình dân của những cốc cà phê lề đường, gần gũi mà vẫn không kém phần nghệ sĩ. Dù cuộc sống có phát triển đến đâu, nét văn hóa dung dị cà phê lề đường vẫn sẽ mãi tồn tại.

Đa dạng cà phê lề đường

Đặc trưng là những chiếc xe bán đồ giải khát kèm với vài chiếc ghế nhựa dễ dàng bắt gặp ở mọi vỉa hè lớn nhỏ, người ta hoàn toàn có thể thưởng thưởng một ly cà phê đá tại chỗ hay mang đi trong những lúc vội vã. Nếu ở Sài Gòn, bạn có thể mua một ly đen đá ở bất cứ đâu thì tại Hà Nội, cà phê lề đường lại là những quán cóc nằm sâu trong những con hẻm nhỏ. Ngoài ra, còn có thể kể đến một dạng đặc biệt hơn của cà phê hè phố đó là cà phê bệt.
Một tấm báo lót ngồi tại công viên xanh mát và chưa đến 10000 là hội bạn đã có thể thỏa thích tán dóc trong một không gian thoáng mát với những ly cà phê đựng trong cốc nhựa. Cùng thời gian, để đáp ứng được nhu cầu ngày một hối hả và xu hướng cà phê take-away, không khó để bắt gặp những chiếc xe đạp, xe máy bán cà phê dạo đựng trong ly giấy đàng hoàng chẳng khác nào cà phê takeaway của các thương hiệu nổi tiếng. Có thể nói, văn hóa cà phê lề đường đã có nhiều thay đổi nhưng vẫn chung một công thức: nhanh chóng, rẻ tiền, thân thiện và tiện lợi.



Ai uống, tại sao?

Không như những quán cà phê 5 sao chỉ phục vụ cho những doanh nhân khó tính hay những tiệm cà phê phong cách nhắm vào các đối tượng khác nhau: tuổi teen, nhân viên công sở hay gia đình; cà phê lề đường dành cho hết thảy mọi người. Không khó để bắt gặp một doanh nhân ăn mặc chỉnh chu đang thưởng thức ly cà phê đen đá bên cạnh một anh lái xe ôm bình dân ở một vỉa hè nào đó. Rồi những lúc tan học, những quán này lại đông đúc bận rộn với các bạn sinh viên. Hay có những cuối tuần, cả gia đình đi chơi công viên, còn gì hơn là những ly nước giải khát từ các xe hàng rong lúc buổi trưa nắng gắt. Có ai đó nói, một ngày chưa bắt đầu nếu bạn chưa uống cà phê, ừ có lẽ đúng vì không sáng nào là không thấy những anh chị công nhân viên chức bước vào cơ quan với ly cà phê mua vội ở một góc quán quen ven đường. Vì thế, tuy dung dị, nhưng cà phê lề đường lại thu hút mọi đối tượng từ sang trọng đến bình dân, từ trí thức đến lao động chân tay. Họ ngồi cùng nhau, thưởng thức cùng một loại thức uống, mọi khoảng cách dường như xóa nhòa.

Lý do tại sao người ta lại yêu cà phê hè phố đến vậy cũng rất đa dạng nhưng cũng rất đơn giản. Đối với một số người đơn thuần đó là cách giải khát tiện lợi và tiết kiệm nhất. Một số khác lại là thói quen, như những nhân viên công sở, tất bật với ổ bánh mì và ly cà phê trên tay cho một ngày làm việc hiệu quả. Còn đối với những người nghệ sĩ hơn, đôi lúc ở một góc phố quen, họ ngồi nhâm nhi ly cà phê ngắm nhìn cái nhộn nhịp vồn vã của cuộc sống trôi qua. Và như thế, dù bất kì lí do gì đi nữa, người ta vẫn ngày ngày tìm đến cái vỉa hè rộng chưa đầy 3m, để được nhâm nhi cái thức uống quen thuộc, để được tán dóc những câu chuyện thời sự nóng hổi hay chỉ đơn thuần để được “trầm” trong cái xô bồ của cuộc sống ở một không gian cởi mở, bình dị.


Hương vị cà phê bình dân hè phố

Công bằng mà nói, không thể đòi hỏi cà phê lề đường có được cái chất lượng tuyệt hảo của một cái quán cà phê 5 sao nào đó. Những người bán cà phê vỉa hè thường chiết sẵn cà phê vào những chai nhựa để có thể pha chế nhanh cho khách hàng. Khi có khách, họ chỉ cần trộn đều một phần tư ly cà phê đen pha sẵn, hai muỗng đường hoặc sữa đặc bằng một cây đánh trứng đến khi bọt nổi lên, thêm những viên đá đầy ly, thế là ly cà phê hè phố đã sẵn sang để làm vừa lòng khách hàng. Với giá thành thấp hơn 10 000, người ta hoàn toàn có thể chấp nhận cái chất lượng không hoàn hảo của ly cà phê. Gần đây, với những tin tức thời sự rộ lên hạt cà phê làm từ hạt đậu nành và tẩm ướp hương liệu lại càng khiến mọi người e dè hơn với cà phê hè phố. Tuy thế, mọi người tuy có e dè, có giảm việc uống cà phê vỉa hè nhưng sẽ vẫn không hoàn toàn từ bỏ được cái nét văn hóa đặc trưng và dung dị ấy. Vì lẽ….chỉ ở nơi góc vỉa hè ấy, chỉ ngồi cùng nhau trên những cái ghế nhựa con con, nhâm nhi ly cà phê ấy người ta mới cảm nhận được những bình thường của cuộc sống, những nhẹ nhàng đơn giản của sẻ chia, không phân biệt giai cấp.



Viết bởi PurioCafe
Labels:
[blogger]

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.